Fri. Oct 23rd, 2020

Một trong những đạo diễn nổi tiếng nhất Hong Kong là Vương Gia Vệ. Trong số các phim của ông có Chungking Express (Trùng Khánh Sâm Lâm) mang âm hưởng Làn sóng mới của Pháp được “vua biên kịch” Quentin Tarantino xếp vào hàng phim hay nhất 20 năm qua, hay phim Tâm trạng khi yêu được Tạp chí TIME đánh giá là bộ phim hay nhất thập niên 2000.

Những tình tiết trong phim của anh ấy, nếu không muốn nói là chẳng đi đến đâu, mà thoạt nhìn thì cũng đơn giản, khó có thể diễn tả bằng lời nói hay câu thoại. Tóm lại, phim của Vương Gia Vệ thiên về tình cảm hơn là lý trí.

Phim Tâm Trạng Khi Yêu

Tại Hong Kong những năm 1960, hai người không quen biết nhưng cùng một chỗ (ông Chu do Lương Triều Vĩ đóng và bà Trương do Trương Mạn Ngọc đóng) đã dẫn họ đến một mối quan hệ bất đắc dĩ. Ngày ngày họ kiếm cớ gặp nhau, biết rất rõ tình cảm dành cho nhau nhưng không hẳn vậy. Một ngày hẹn gặp nhau ở nhà hàng để bàn bạc thắc mắc hoàn cảnh của mỗi người.

Chồng bà Zhang ngoại tình với vợ ông Chu. Trong hoàn cảnh ấy, họ xích lại gần nhau hơn, gần nhau hơn, nhưng họ luôn bị giới hạn bởi đạo đức xã hội. Càng đến với nhau, họ càng xa nhau.

Nhưng mỹ nhân trong phim của Vương Gia Vệ không có trong cốt truyện. Cốt truyện chỉ là phương tiện để anh ta đưa người xem đi từ khoảnh khắc này đến khoảnh khắc khác. Và đó cũng chính là chất tạo nên cái hay của bộ phim: Những cảnh quay tĩnh lặng.

Ngôn ngữ trong phim của Vương Gia Vệ được thể hiện qua cách quay phim chịu nhiều ảnh hưởng của điện ảnh phương Tây trong một bộ phim mang đậm tình cảm phương Đông.

Phim Tâm Trạng Khi Yêu

Góc nhìn của phim là sự tôn vinh những nhân vật vĩ đại trong lịch sử điện ảnh, tiêu biểu nhất có thể kể đến bộ phim kinh dị tâm lý Vertigo của Alfred Hitchcock. Với tông màu chủ đạo của phim là màu đỏ nhạt của tình yêu, xen lẫn vào đó là bóng tối của sự thật có phần cay đắng và nghiệt ngã.

In The Mood For Love và Vertigo phim có cách làm rất giống nhau. Một bộ phim tâm lý kinh dị, một bộ phim kể về hai con người yêu nhau nhưng điểm chung trong tâm lý nhân vật của cả hai bộ phim đều là nỗi ám ảnh bao trùm.

Thật vậy, mỗi cảnh trong Tâm trạng khi yêu là một bức tranh phóng túng nhưng đầy phong cách về tâm trạng con người trong cơn say tình yêu bị kiềm chế. Nhẹ nhàng mà tinh tế, giản dị mà ở đó nó chứa đựng những cảm xúc thuần khiết nhất của con người.

Sau các cuộc họp, Zhou phải rời đi Singapore. Năm tháng trôi qua, mỗi người mỗi ngả và chỉ còn dư âm của những cuộc trò chuyện ngày xưa trong ký ức mỗi người. Cuối phim, Chu sang Campuchia thăm đền Angkor để thủ thỉ tình cảm của mình với bức tượng đá có công bảo tồn ngàn năm.

Không đam mê dài dòng, Vương Gia Vệ đưa người xem vào một thế giới thơ mộng đầy chua xót. Nên thơ nhưng không thiếu tình người, đằng sau mối quan hệ tưởng như “chưa đủ sâu” trong phim còn là ẩn dụ cho quan điểm chính trị của chính đạo diễn về các sự kiện lịch sử thời bấy giờ.

Bộ phim In The Mood For Love được sản xuất trước thiên niên kỷ mới. Năm 1997, Anh trao lại thuộc địa Hồng Kông cho Trung Quốc. Giống như Zhou và Zhang, Hong Kong và Anh không thể “đến với nhau” dù Hong Kong đã là thuộc địa của Anh trong 156 năm. Và cứ thế, cuộc sống vẫn tiếp diễn, điều mà lẽ ra phải dừng lại bằng cách này hay cách khác.

Phim Tâm Trạng Khi Yêu

Nhà bình luận phim huyền thoại Roger Ebert khi nhắc đến đạo diễn Nhật Bản Yasujiro Ozu đã đề cập đến khái niệm “cảnh gối đầu”. “Gối bắn”, giống như “gối lời” trong haiku; đó là những cảnh, giống như mọi khoảnh khắc trong cuộc sống, tồn tại không vì mục đích cao cả hơn.

Nó chỉ tồn tại để chúng ta chiêm nghiệm trọn vẹn vẻ đẹp đồng thời trong cuộc đời con người lại quá ngắn ngủi, mang ý nghĩa kéo dài cảm xúc trong tích tắc mà như cả một thiên niên kỷ.

Những cảnh “chăn gối” trong In The Mood For Love giống như những bức tranh sơn dầu thấm đẫm cảm xúc yêu thương. Sự thể hiện trong phim của Vương Gia Vệ không phải từ trí tuệ mà từ tâm hồn.

Không có cảnh quay nào thừa trong In The Mood For Love. Từng cảnh quay đều rất “người”, rất xúc động, nhưng người ta không thể không liên tưởng đến những tác phẩm như “Mùi đu đủ xanh” của Trần Anh Hùng hay Lạc vào bản dịch của Sofia Coppola.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *